Chung | mama | November 28, 2011,14:48
![]()
Sao cái "tục lệ" trước khi thi là có người bị khóc, là sa vậy? Sao mà ích kỉ quá vậy??? Người ta không muốn làm rào cản nữa kìa HÂN ơi, sao đây?? Được không? Có chấp nhận cho người ta nữa không? sao mà đau lòng quá...Có lẽ mình không hoàn hảo, không có những cái gì tốt hết đúng không????
Đường dẫn cố định | góp ý (2) | Trackbacks (0)
Chung | mama | October 21, 2011,15:15
Có 1 cái gì đó buồn thiệt là buồn sau ngày 20/10. Cảm giác hụt hẫng, lạc lõng.. giống như bị cái gì đó. là cái gì đó... Không biết phải nói như thế nào. Có ngườii yêu cũng giống như là 1 bức bình phong vô hình nhưng nó luôn làm cho mọi người phải tránh xa người đứng sau bức bình phong đó. Không thể hiểu được.....
Đường dẫn cố định | góp ý (2) | Trackbacks (0)
Chung | mama | August 29, 2011,09:33
Sau khi thi lí tuyết xong, vừa hồi hộp, vừa lo sợ, không biết có rớt hay không nữa. Thế nhưng trời đã động lòng cho mình đậu lí thuyết, thế là chắc chắn sẽ có bằng lái trong tay mặc dù sẽ rớt thực hành. Hi, mà mình biết chắc là thi thực hành không bao giờ đậu vì mình không chạy được vòng số 8 hihi. Thế là xong, vừa chậy vào vòng thì mình lại ra khỏi vòng, tiếp tục là đợi đóng 50k để có cái bằng lái xe, dễ ẹt.....Hihi
Cái cảm giác rớt thực hành mình thấy thích gì đâu, ai rớt cũng buồn, còn mình thì biết chắc chắn là như vậy nên mình chẳng có gì buồn cả
"- A lô! Mẹ hả? hihi, con rớt thực hành rồi, đóng 50k là có bằng lái rồi mẹ!!!"
Cảm giác thật là sung sướng gì đâu. Chưa ở đâu dễ lấy bằng như vậy!!!
Đường dẫn cố định | góp ý (1) | Trackbacks (0)
Chung | mama | August 21, 2011,07:58

- Em nặng bao nhiêu?
- Dạ, 45kg
- Em cao bao nhiêu?
- Dạ 1m59
- Có đeo kính không?
- Dạ không!
- Đua tay chị xem, rồi em về đi!!
ÔI!!!! Chu choa!!! Khám sức khỏe như vậy mà phải đóng 30 ngàn. Qua loa, chắc chắn là không chính xác. Mà thôi kệ, vì tấm giấy phép lải xe nên cố gắng thôi.
Mà chạy thi không được đây mới buồn nè, rớt chắc tiếc 265 ngàn chắc chết quá huhu.....
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)
Chung | mama | July 14, 2011,16:29
Sắp thi rồi-mai- huhu. Sao mà không có tinh thần học bài vậy? Đầu óc trống rỗng, không tập trung được, làm sao bây giờ.......... Chỉ có 1 môn thi mà sao thấy khó quá, mà thi xong lại không có tâm trạng về nhà, mà hk6ong về nhà thì không được... HAIZZAA
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)
Chung | mama | July 07, 2011,08:37
Cafe..... Ngày nào mình cũng được 1ly cafe sữa buổi sáng. Hic.... Ngày nào cũng 1 cái thời khóa biểu an uống như vầy chắc mình thành 1 con heo ú nu thiệt quá. Hì..(cũng mong được như vậy). Ngồi buồn chẳng biết làm gì nữa, viết vu vơ, vớ vẫn lên blogs vậy mà, blogs cố gắng chịu đựng đi nhe!!!! Cũng gần 2 năm bạn phải nghe, phải chịu đựng những gì mình khó chịu, bực bội, buồn bã... Tất cả những cảm xúc của mình mà blogs phải gánh chịu.. hi..hi xin lỗi người bạn nhỏ của tui nhe!!!!
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)
Chung | mama | July 04, 2011,10:05
Một buổi sáng chán như ..... . Thức dậy, chẳng biết làm được cái gì, la cà hết quán cafe này đến quán cafe nọ.... Ngồi như một con ngáo trong quá. CHÁN ! Ngồi mà điện thoại hết pin --> CHÁN ! Ngồi mà trong quán người ta đã về hết => CHÁN !! Và ngồi mà phải chờ đợi ai đó => CỰC KÌ CHÁN !!! Sao mà khó chịu, bực bội gì đâu. Chẳng có gì quan trọng, nhưng lại thấy bực, BỰC BỘI !!!
Một cái thứ 2 lãng xẹt !!! Thứ 2 đang trôi qua từ từ, thứ 2 hết rồi lại đến thứ 3, thứ 4..... Rồi lại đến thứ 2 tuần sau. Sau chẳng có cài gì mới lạ hệt vậy? Sao mà cái lịch cứ lẩn quẩn có bao nhiêu đó vậy. CHÁN THẬT ! CHÁN GÌ ĐÂU !!!!
Đường dẫn cố định | góp ý (4) | Trackbacks (0)
Chung | mama | June 16, 2011,20:34
Xui quá đi thôi, mới có 2 tuần mà biết bao nhiêu cái xui đã ập đến với mình.. Chưa bao giờ mình phải kiếm tiền như bị bốc lột sức lao động như thế này, chưa bao giờ mình phải thấy cuộc sống khó khăn như thế này... Ôi! Sao mà gian nan hơn mình tưởng tượng quá đi mất...Uớc chi là 1 cái xui đó sẽ đổi thành 100 cái may mắn cho mình. Chẳng biết ra sao nhưng mình vẫn hi vọng.........
Đường dẫn cố định | góp ý (4) | Trackbacks (0)
Chung | mama | May 29, 2011,11:28
Sao mình lại làm cho em buồn? mình có thấy vui đâu! Mình chưa đủ già cỗi để tạo nên một khoảng cách về cách suy nghĩ với em. Có phải mỗi khi được thêm tuổi mình càng kỹ tính hơn không? Có phải do ngày càng nhìn thấy được nhiều và biết được nhiều chuyện hơn mình sẽ thấy nhút nhát hơn, hay thận trọng nhiều hơn không? Hai chữ AN TOÀN ngày càng lớn hơn trong suy nghĩ, nhất là khi nghĩ về những người thân yêu. Cũng vì thế mà sức ì của con người ta ngày một nhiều hơn, dần thế chỗ cho nhiệt huyết, năng động của tuổi trẻ, và cả sự liều lĩnh, mạo hiểm nữa chứ. Mình cảm thấy có một phần nào trong đó, nhưng nhỏ thôi! Mình đã cố gắng không để cho những cái đó thế chổ cho nhau mà chỉ cập nhật thêm, và tin rằng mình vẫn còn trẻ lắm,hihi...
Mình không để có khoảng cách lớn với em về suy nghĩ, nếu có thì đó là lỗi là của mình, a xin lỗi vì mỗi lần làm em buồn! Không có khoảng cách lớn nhưng cũng đã có rồi đó, ít thôi, rất ít, vừa đủ để hai đứa cùng nắm tay nhau vượt qua, để chỉ còn lại hai từ HẠNH PHÚC. Mình đặt tất cả niềm tin vào đây đó.
Đường dẫn cố định | góp ý (2) | Trackbacks (0)
Chung | mama | May 27, 2011,14:43
Một thời gian khá dài làm mình quên mất đi thói quen viết suy nghĩ, tâm sự của mình lên đây....Không phải vì bận quá nhiều việc, không phải là không có tâm sự và cũng càng không phải mình quên. Đơn giản là mình chẳng biết viết gì lên đây nữa.
Chuyện buồn viết lên đây rồi thì nó sẽ còn đó mãi, chuyện vui thì lâu lâu đọc lại làm mình thấy luyến tiếc, thấy buồn buồn khi ngày xưa và bây giờ không giống nhau. Có lẽ mình thay đổi cách suy nghĩ rồi.... Cho dù suy nghĩ thay đổi nhưng tính cách chẳng bao giờ thay đổi. Vẫn là một người ngang ngược, dễ bốc đồng với những gì mình không thích, dễ dàng cau có, khó chịu về bất cứ cái gì xung quanh.......Một người không tốt đúng không "mama" ơi! Chẳnng bao giờ mình thay đổi được tính cách đó hết..không! Không phải là khó thay đổi mà là mình thật sự không thể thay đổi nó... Tư tưởng và suy nghĩ mỗi người mỗi khác. Không ai giống ai nên chẳng bao giờ người này có thể hiểu được người khác nghĩ gì. Mình cũng không ngoại lệ... Làm một người tốt thật khó.. Làm cho người khác xem mình là người tốt còn khó hơn. Kì lạ ghê ha!!!! Nhưng đó lại là sự thật......
Đường dẫn cố định | góp ý (1) | Trackbacks (0)
Chung | mama | March 27, 2011,20:56
Mama của tôi ơi! Buồn lắm, chưa bao giờ buồn như vậy đó mama à! Tôi khó chịu lắm, buồn lắm, chẳng lẽ giờ lại bị mất đi cái mà mình gọi là "hạnh phúc" suốt 2 năm qua. Mama ơi! huhuhu
Đường dẫn cố định | góp ý (2) | Trackbacks (0)
Chung | mama | March 20, 2011,13:08
Có lẽ trong ta giờ đây có một nỗi buồn gì đó, to lớn lắm. Cuộc sống không như con người ta mơ ước!!! Mọi thứ điều trở nên khó khăn hơn, phức tạp hơn, khó hiểu, khó thông cảm, khó chia sẻ hơn. Mọi thứ đều KHÓ!!!!

Mặc dù bản thân cũng đã cố gắng để không phụ thuộc vào suy nghĩ nhiều. Nhưng vậy mà ta vẫn thấy thất vọng..... Giờ đây, niềm vui nhỏ bé của mình là chỉ mong mỗi ngày gặp được người bạn mà mịnh có thể nói trò chuyện mà không phải suy nghĩ nhiều. Đó à người luôn làm cho mình vui, người đã hứa vời mình là không làm cho mình buồn. Khó thiệt! Chắc rằng tình bạn đẹp là một hạnh phúc mà mình có được sau tình yêu. Hạnh phúc là một cái gọi là cảm xúc trong ta, mà thực chất nó rất lộn xộn.
Giờ đây sao mình thấy cái mà ngày xưa mình gọi là hạnh phúc trở nên mong manh quá, nó có thể vuột mất bất cứ lúc nào. Mình muốn nó mãi mãi là cả mình mà sao thấy khó quá...Do mình hay do ai đó! Mình không biết, mình cuãng không cần phải biết nữa.... Không còn quan trọng là tại ai nữa... Hình như mình bị mất hạnh phúc thật sự rồi sao?
Đường dẫn cố định | góp ý (1) | Trackbacks (0)
Chung | mama | March 14, 2011,13:54
Huhuhu, bạn tui ơi! Tui bị mất cái điện thoại mới mua rồi!!! Huhuhu. Không hiểu sao lại xui như vậy nữa??? Sao người ở đây ác quá. Đêm đến hko6ng lo ngủ mà thức đi ăn trôm là sao? hic
Đường dẫn cố định | góp ý (3) | Trackbacks (0)
Chung | mama | March 10, 2011,09:51
Lâu lắm rồi mới thăm lại người bạn dễ thương này? BUỒN NHỈ? Có quá nhiều thừ không kể cho"bạn" nghe được vì tôi quá bận bịu những chuyện khác. KHÔNG SAO "BẠN" NHỈ? Vì mình hiểu nhau mà, hihi. Một khoảng thời gian trôi qua nhanh mà tôi chẳng ghi được lại gì nhiều, buồn thiệt....
Cuộc sống rồi sẽ có lúc này, lúc khác, áp lực quá....
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)
Chung | mama | March 08, 2011,15:57
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)